Review sách: Được học - Tara Westover
|“ĐƯỢC HỌC” - KHI BẠN SỢ HÃI, MỌI CÁNH CỬA ĐỀU ĐÓNG LẠI|
“Một câu chuyện tuyệt vời, thực sự truyền cảm hứng. Tôi cũng bắt đầu suy ngẫm về cuộc sống của chính mình khi đọc câu chuyện tuổi thơ cơ cực của cô ấy”. (Bill Gates)
Khi đọc tên của tác phẩm, mình cứ nghĩ rằng đây sẽ là câu chuyện xoay quanh về việc học tập của một người nào đó, nhưng thực chất không phải như vậy. Mối quan hệ của tác giả và gia đình mới chính là cơ sở cốt lõi của câu chuyện. Tara Westover lớn lên ở một vùng núi thuộc bang Idaho miền Tây Bắc nước Mỹ. Cô sống trong gia đình có sáu anh chị em và cha mẹ Tara là tín đồ của phái Mặc Môn - sống để chuẩn bị cho Ngày Tận Thế. Gia đình của Tara không có sổ khám bệnh vì người cha tin rằng bác sĩ là lũ giết người, hay việc đi đến trường học không khác gì việc chấp nhận để nhà nước tẩy não . Ngay cả những lần chân của Tara bị đâm thủng bởi thanh sắt khi làm việc ở bãi phế liệu, cẳng chân của người anh trai Luke bị cháy gần hết, hay là ngay cả lúc khuôn mặt người bố như không còn da vì vụ nổ bình xăng, … Tất cả đều chỉ được chữa trị bằng những phương thuốc thảo dược của người mẹ. Và bởi cha mẹ cô không tin vào chính phủ liên bang nên những gì Tara được dạy chỉ là Kinh Thánh qua lẽ sống lệch lạc của cha mình.
Thế rồi trong bóng tối tuyệt vọng đó, khi mà bản thân Tara bấy lâu nay đã luôn ấp ủ khát khao được thoát khỏi cái bãi phế liệu đáng sợ và đầy nguy hiểm ấy, cùng với việc nhận được tin anh trai Tyler - người anh trai bỏ nhà đi trúng tuyển đại học đã khiến Tara có đủ dũng khí để thực hiện mong ước đậu đại học của mình. Vì vậy, khi mới 11 tuổi cô đã xin việc làm thêm ở ngoài, vừa đi làm vừa âm thầm bền bỉ luyện thi và sau lần thi trượt đầu tiên Tara đã nhận được thông báo trúng tuyển của đại học Brigham Young. Dù là đem theo nỗi ám ảnh của sự sợ hãi, Tara vẫn quyết tâm lên đường, cô đã bắt đầu để cho số phận xám xịt từng chút một bừng nở sức sống. Tuy nhiên, sau khi vào đại học cô lại đối mặt với vô vàn những thách thức lớn hơn như: choáng ngợp và khó chịu với những cách sống mà từ bé cô đã được dạy là sai trái, lệch lạc hay do thường xuyên có những câu hỏi ngây ngô, Tara đã bị giáo viên cũng như bạn học xa lánh, … Cùng với đó là những lỗ hổng kiến thức và những đau đớn, vất vả trong đời sống sinh viên. Nhưng đến cuối cùng Tara vẫn mạnh mẽ vượt qua tất cả bằng khát vọng ham học hỏi của mình.
Những chia sẻ chân thực của tác giả khiến mình phải suy ngẫm rất nhiều thứ, được học ở đây không chỉ dừng lại ở ý nghĩa thông thường như: học ăn, học nói, học tri thức mà học ở đây còn là để tự thoát ra khỏi những ràng buộc sai lệch trong tư duy. Ban đầu khi chưa đọc kỹ cuốn sách, mình đã nghĩ rằng Tara bị gia đình từ mặt vì vốn dĩ cha mẹ cô không tin vào hệ thống giáo dục. Nhưng thực tế không phải như vậy, gia đình Tara đã chấp nhận việc đến trường và tự hào về thành tích học tập của cô. Và chính Tara vẫn cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ qua một số chi tiết, tiêu biểu như lúc cô chuẩn bị chuyển qua Cambridge học tập, cha mẹ cô đã tiễn cô ở sân bay và cha cô đã thì thầm rằng “Nếu con ở lại Mỹ thì cha mẹ có thể đến đón con. Dù con ở đâu trên đất Mỹ, cha có hàng nghìn gallon xăng chôn ở ngoài cánh đồng. Cha có thể đến đón con vào Ngày Tận Thế, và đưa con về nhà, để con được an toàn. Nhưng nếu con vượt đại dương thì …”.
Nhưng cuộc đời đôi khi lại có những điều thật ngang trái, sự cố chấp, mê muội và những đau khổ mà cả Tara và gia đình đã tạo ra cho nhau khiến tình cảm gia đình thiêng liêng dần bị đẩy vào ngõ cụt. Để rồi chính cô nhận ra rằng: “You can love someone and still choose say goodbye to them. You can miss a person every day and still be glad that they are no longer in your life”. Cái giá của sự tỉnh thức cũng thật khiến mình cảm thấy thật ngưỡng mộ nhưng cũng thấy vô cùng xót xa, Tara đã có cuộc sống mới nhưng lại không còn bóng dáng của những người cô yêu thương.
Bằng một nội tâm mạnh mẽ, Tara đã có thể thoát khỏi gông cuồng trong nhận thức và bước tới một thế giới rộng lớn. Cô khám phá ra bản chất con người thông qua giáo dục, tái tạo bản thân bằng cách học hỏi kiến thức và đã thực sự lội ngược dòng. Con người nên giống như loài trai, cần phải nuôi dưỡng khả năng tái tạo vết thương và chuyển hoá vết thương đó để trở thành viên ngọc trai sáng nhất. Cuộc đời này có lúc cây xanh trĩu quả có lúc thì hoang tàn cằn cỗi và chỉ bằng cách ta buông bỏ đi những chấp niệm, âm thầm bền bỉ xây dựng lại bản thân chúng ta sẽ có thể tìm đến đích đến của chính mình.
Cảm nhận của bạn về cuốn sách này là gì? Nếu được mình có thể được bạn kể về nó không - Hãy chia sẻ qua email với mình nhé!